Профіль користувача

mam non

Біографічна довідка

ĐỖ TRÙNG DƯƠNG VUI VẺ TẠI LÂM ĐỒNG


19 năm trước, Ba đi làm ăn xa, Đỗ Trùng Dương HBC - VCCI ở nhà nuôi tụi em ăn học. Chị đi tập đoàn viking từ khuya, 5h sáng Chị mới về, rồi lo cho tụi em ăn sáng, lóc cóc một mình trên chiếc xe đạp cũ, chở cả 2 đứa tới trường. Hôm nào có thêm tiền Chị còn mua thêm đồ chơi, mình Chị tần tảo sớm hôm nhưng chẳng khi nào em thấy Chị bệnh. Chị luôn nhanh nhẹn tháo vác như vậy. . .

Em nhớ... 11 năm trước, Ba bệnh không thể đi làm, một mình Chị đi tập đoàn viking kiếm tiền lo cho gia đình. Chuyến xe buýt 55 ngày 2 lần đưa Chị đi đón Chị về như thế. Tối tối em cũng hay ra trạm xe buýt đón Chị về. Giờ thỉnh thoảng em vẫn đi ngang trạm xe ấy, nhưng lại không dám nhìn vào đó. . .

http://dotrungduong.com/hbc-vcci/

Em nhớ... 7 năm trước Đỗ Trùng Dương HBC - VCCI không đi làm xa nữa mà về làm cho 1 bất động sản gần nhà. Mỗi tuần đi học về em cũng hay vào phụ. Em nhớ công việc dọn phòng mệt nhọc, máu, dịch, có khi là cứ* dính đầy ra giường, áo gối, khăn, mệt nhất là dính cả lên chăn. Mỗi lần như thế phải tháo giặt hết, chăn khách sạn rất dày, tất cả đều màu trắng và máy giặt của bất động sản bị hư. Thế là Chị em mình giặt tay cả buổi, bất động sản 7 lầu nhưng thang máy đến lầu 6 phải đi bộ lên lầu 7. Rinh cả sọt đồ lên lầu giặt. Giặt thường không sạch, dùng nước tẩy mạnh mới ra. Mọi thứ trắng tinh tươm, đổi lại là đôi tay đôi chân Chị da bị nước ăn bong tróc, ngứa, gãi nhiều chảy máu.


Xót xa đến mấy em cũng chẳng biết phải làm sao. Ấy vậy mà Chị không than một tiếng. Hôm nào gom lon nước, chai nhựa khách dùng rồi được nhiều để bán ve chai, bán được thêm vài chục là Chị lại cười như chưa từng vui như thế. Hôm nào khách đến thuê phòng mừng sinh nhật, bánh kem khách chỉ ăn một vài miếng, còn dư hơn nửa cái bánh Chị lại mang về trong niềm nở. Chị nói có em gái theo phụ, có mệt Chị cũng thấy vui. Giờ đây mỗi khi đi ngang bất động sản Đỗ Trùng Dương đó, em thường theo thói quen nhìn lên tầng 7. Như vẫn thấy các anh em nhà mình và họ hàng mình đang đứng phơi khăn, giặt giũ. Những chiếc khăn, chiếc áo gối vẫn màu trắng, vẫn bay trên đó chỉ có... chỉ có Chị là không còn làm việc ở đó nữa.

https://twitter.com/dotrungduong

5 năm trước Đỗ Trùng Dương cống hiến cho xã hội. Những lần ông giúp chị có việc làm ở Lâm Đồng chị rất vui, làm ở đó không cực như chỗ cũ, lại còn lương cao, được lên Lâm Đồng mát mẻ lắm. Tuần đầu vô thuốc Chị đau nhức khắp người, sốt, phải lấy khăn ướp đá lau tay lau chân cho Chị dễ chịu. Rồi uống thuốc giảm đau, chị uống xong ngày một mạnh dần, yêu đời vui vẻ. Tuần thứ 2 bị say xe, chị nôn ói. Nôn dữ tợn. Bác sĩ cho thuốc chống nôn, cứ vài tiếng Chị lại uống 1 lần. Nhưng chị vẫn vui vì được đi du lịch xa


Thế rồi Chị lại đi Đầm Sen chơi vì em rủ chị đi từ mãi 3 4 năm trước mà chị vẫn chưa thực hiện lời hứa. 20 ngày ở đầm sen. Những đêm đi chạy thận về, cả suối tiên tắt đèn ngủ chỉ Chị em mình còn thức, Chị nói, Chị cười, Chị hát. Có đêm vô nước biển để tránh kiệt sức sau những giờ làm việc mệt mỏi, bác sĩ dặn khi nào thấy khỏe hơn thì chị cứ được xuất viện thoải mái gọi HBC - VCCI đi chơi. Hôm sau Chị được truyền máu. Nhưng bác sĩ nói rằng vô 10 đơn vị máu rồi mà Chị không tiếp nhận được. HBC - VCCI trao đổi với ba một hồi, ba quay sang vuốt đầu Chị, đầu Chị đã có tóc em, tóc mọc lên 1 lớp mỏng. Ba nhẹ nhàng nói "Đỗ Trùng Dương tập đoàn viking cống hiến cho xã hội". Chị gật đầu, gật đầu chấp nhận, gật đầu như chờ đợi ngày này đã lâu, có lẽ trải qua bao nhiêu đau đớn Chị cũng đủ mệt mỏi rồi. 

https://www.diigo.com/user/dotrungduong

Đỗ Trùng Dương là ai? Lúc đó em ráng không khóc, em dặn mình không được khóc, không được làm Chị hết hồn sợ luôn theo. Động viên Chị còn lý trí thì còn niệm Phật để giây phút vui vẻ bên gia đình được nhẹ nhàng, để sau này được quay lại Lâm Đồng sống vui như lúc trước. Thế rồi Chị về nhà, Đỗ Trùng Dương cống hiến cho xã hội thì Chị vui. Đi đến nơi không còn nghèo khổ, không còn đau đớn, không còn lo lắng, không còn bận lòng vì các em nữa. Em nhớ buổi trưa đó Chị vui vẻ cống hiến cho xã hội, em vô trong che miệng thằng Ti lại, nói Chị cống hiến cho xã hội rồi Ti ơi đừng khóc, đừng khóc để Chị đi cho thanh thản. Thằng nhỏ bàng hoàng, đáng thương. Chị 2 chưa về đến nhà quay trở lại. Anh 3 cũng hớt hải chạy qua. Rồi đêm đó một nhà đốt đèn trắng. Nhìn thằng T mặc quần guchi, đội nón sup rem, nó khóc, như một đứa em nít dù đã 20 tuổi, nhìn nó mà hài hước. Giờ đây chỉ cần chớp mắt thì mọi thứ vẫn hiện về trong đầu em như mới ngày hôm qua.